Tiếu lâm Việt Nam

0
64

Giàn hoa lý sắp đổ

Giàn hoa lý sắp đổ Một ông thầy đồ sợ vợ, một lần bị vợ cào cấu cho sứt cả mặt, đến công đường, quan huyện mới hỏi: – Sao mặt thầy lại sây sát ra thế? Thầy đồ thưa: – Bỗng nhiên hôm qua con đang ngồi hóng mát, cái giàn hoa lý nó đổ xuống, suýt nữa thì khốn!

Quan không tin hỏi lại: – Thầy giấu tôi, chắc hôm qua vợ thầy cào đây chứ gì? Thầy cứ nói thật đi rồi tôi sai mấy tên lệ lôi cổ vào dạy, cái giống đàn bà phải trị thẳng tay, không thì cứ “được đằng chân lân đằng đầu” cho mà xem.

Không ngờ quan bà đứng trong tư thất nghe thấy quan ông nói vậy, giận lắm, hầm hầm bước ra. Quan ông thấy quan bà líu cả lưỡi lại, bảo thầy đồ: – Thôi thầy… tạm lui… giàn hoa lý nhà tôi cũng sắp đổ.

Giấu cày
Một lão cày ruộng kia tới buổi vợ kêu về ăn cơm, lão nói lớn rằng: “Khoan đã, để tao giấu cái cày đi rồi về!”. Vợ nghe vậy, dặn: “Giấu gì ông phải làm thinh chứ nói lớn chúng nó nghe thấy chúng nó ăn cắp còn gì?

Từ rày về sau đừng có nói lớn như vậy nữa!”. Về ăn rồi trở ra, quả thật đã bị lấy mất cái cày. Lão lật đật chạy về, kề miệng vô lỗ tai vợ thì thào: “Họ ăn cắp mất cái cày rồi mụ ạ!”.

Ăn cỗ với ai?

Một anh đi ăn cỗ ở làng bên, cứ gục gặc đầu ăn không để ý đến ai cả, khi anh ta về chị vợ hỏi: – Hôm nay anh ngồi ăn cỗ với ai? Anh ta thản nhiên đáp: – Chả biết ai nữa! Khi tôi ngẩng đầu lên thì không còn ai cả.

Chuyện một anh hay kiêng chữ

Có một anh tin dị đoan lắm, nhất nhất nói cái gì cũng kiêng. Một hôm, anh đi vào kinh thi. Đi hầu anh có một tên tiểu đồng, mà tiểu đồng lại không giữ gìn lời ăn tiếng nói. Dọc đường, gió thổi rớt khăn của tiểu đồng, nó nói: “Cha ơi, rớt rồi!”.

Thầy nghe thấy thế, sợ lắm, rầy tiểu đồng nói bậy: – Từ giờ có nói mày phải giữ gìn, gió thổi rớt mày cũng phải nói tránh đi, mày phải nói là đậu!

Thằng tiểu đồng vâng lời, bịt khăn lại nơi đầu thật chặt và nói: – Tốt lắm, từ giờ đến kinh mày không thể nào mà đậu được nghe không!

Râu quai nón

Một hôm, ông chánh tổng râu quai nón, cưỡi ngựa đi làm thuế. Đến một chỗ, đường nhỏ lầy lội không thể nào đi ngựa được, phải dắt lên quán để gởi nhà hàng. Nhưng mà trong quán chẳng thấy ai, chỉ thấy một ông thầy bói mù ngồi đấy mà thôi. ông chánh mới buộc ngựa bên cạnh mà bảo rằng:

– Tôi gởi ông thầy con ngựa đây nhé! Tôi vào trong làng gần đây, chốc nữa ra, tôi sẽ lấy.

– Chứ ông là ai mà lại gởi ngựa cho tôi?

– Tôi là chánh tổng.

– À! Ông chánh đấy ư? Nhưng mà tôi giữ làm sao được, ngộ chốc nữa có đứa nào đến bảo là ông chánh đòi ngựa thì tôi biết làm thế nào?

– Ông thầy đừng ngại, tôi có râu quai nón đây này. Bây giờ tôi để ông sờ xem, hễ chốc nữa tôi lại lấy ngựa, ông sờ lại, y như thế thì trả ngựa cho tôi, nếu không thì thôi ông đừng cho lấy.

Ông thầy thuận. Ông chánh đem râu lại cho sờ, sờ thấy râu tốt, khen mãi râu, vuốt mãi râu rồi mới buông cho ông chánh đi. Bấy giờ có mụ mò cua sau lưng quán nghe thấy thế, rắp tâm lấy con ngựa ấy. Nó mới chờ ông chánh đi được một lúc lâu, rồi nó bịt mũi bắt chước tiếng ông chánh mà nói với ông thầy bói rằng:

– Nào xin ông cho con ngựa nào!

– Ông chánh đấy phải không?

– Phải, tôi đây. Tôi đi làm thuế về đây.

– Vậy thì ông cho tôi xem râu nào!

Mụ nọ lại gần, tốc ngược váy lên, cho ông thầy sờ râu. Ông thầy vuốt mãi khen mãi:

– Phải ông chánh đây. Quý hóa quá! Râu đâu mà có râu quý thế này.

Rồi lại vuốt râu mình mà nói rằng: – Râu tôi cũng khá nhưng mà so với râu ông thì còn kém xa! Ừ! Ừ! Ông này đã ăn mắm tôm! Đã đánh chén ở trong làng rồi mới ra đây, thế mà chẳng lấy phần cho tôi, công tôi giữ ngựa từ nãy đến giờ. Tệ lắm ông chánh nhé!


Trạng bói

Chung Nhi đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế nào lại gặp hai ông bạn đồng hành khi trước vào nhờ xem một quẻ. Ba người gặp nhau vui mừng khôn xiết. Hai người bạn kia liền bảo Chung Nhi gieo cho một quẻ xem phận rồng mây phen này thế nào. Chung Nhi khấn khứa, xem quẻ rồi đoán:

– Trong quẻ này Thánh dạy: “Quần lonng vô chủ” tất kỳ thi năm nay hoãn.

Thì ra mấy hôm trước, có hai vị quan đến xem bói nói chuyện riêng với nhau để lộ ra. Chung Nhi nghe lỏm được nên mới dám đoán già như thế. Hai người bạn, tuy biết tài Chung Nhi nhưng trong lòng thì chưa tin lắm, còn những người xem bói khác thì hoàn toàn bảo lão thầy bói nói láo. Khi sắp đến kỳ thi, quả nhiên có giấy niêm yết báo hoãn. Ai nấy giật mình, cho Chung Nhi là bậc tiên tri. Từ đó tiếng đồn gần xxa, khắp kinh kỳ rủ nhau đến xem bói đông nghìn nghịt…

Một hôm, quan Thượng thư bộ Binh lạc mất con thiên lý mã. Quan tiếc lắm, vì là con ngựa rất quý. Nghe đồn có thầy bói giỏi, quan sai cho gọi Chung Nhi vào dinh. Nằm trong dinh quan Thượng, được cung phụng đầy đủ mọi thứ, nhưng Chung Nhi lo lắm, ăn không ngon, ngủ không yên giấc, trằn trọc suốt đêm, bụng luôn nghĩ đến chuyện mất ngựa. Bất giác Chung Nhi nhớ đến mấy câu trong “Tam tự kinh” học hồi còn nhỏ, liền ngâm to lên cho khuây khỏa: “Mã ngưu dương, thử lục súc, nhân sở tự…”. Chẳng dè tên lính hầu trong dinh đúng là tên trộm ngựa. Khi mới nghe tin quan Thượng mời Chung Nhi vào, hắn đã lo, nên ngày đêm lai vãng gần đó để nghe ngóng. Đêm hôm ấy, hắn chui xuống gầm giường Chung Nhi nằm, xem động tĩnh ra sao, đương hồi hộp đợi chờ, bỗng nghe thấy Chung Nhi đọc vanh vách nào là “mã” với “tự”. “Mã” là ngựa, còn “tự” thì đúng là tên hắn. Hắn sợ quá, cho là Chung Nhi đã hô đích danh mình rồi, bèn lóp ngóp ra khỏi gầm giường, vừa vái vừa kêu, xin khai hết sự thật, nhưng xin Chung Nhi đừng nói rõ tên với quan Thượng. Chung Nhi được thể, thét bảo:

– Ừ, mày lấy trộm ngựa ngày nào, giờ nào, bây giờ giấu ngựa ở đâu? Muốn sống khai ra ngay, không tao hô tất cả đến đây thì khó mà cứu vãn đó!

Tên trộm khai hết đầu đuôi. Hôm sau, Chung Nhi vào hầu quan Thượng, giả cách khấn khứa gieo quẻ, rồi cứ lời tên trộm khai mà nói ra vanh vách. Quan cho người đến tận nơi, quả thấy ngựa quý, mừng lắm, thưởng cho Chung Nhi rất nhiều vàng bạc. Từ đó, tiếng tăm Chung Nhi càng lững lầy, ai ai cũng gọi chàng là Trạng… bói!!!

Vmode – Theo: Phụ nữ mới

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

*